Thông tin chi tiết
Năm đó tôi lên 10 tuổi, đoạt giải nhất trong một cuộc thi viết văn. Hồi đó mẹ tôi còn trẻ, liền nói với rằng, hồi nhỏ mẹ làm văn còn hay hơn nhiều, ngay cả thầy giáo cũng không thể tin rằng bài văn hay thế là do mẹ lúc đó làm ra. Mẹ nói: "Thầy giáo đến thăm nhà hỏi, bài văn đó có phải là do người lớn làm hộ hay không? Bởi vì lúc đó mẹ có lẽ chưa đầy 10 tuổi mà." Tôi nghe xong cảm thấy có chút cụt hứng, liền cố tình nói rằng: "Có lẽ? Sao lại bảo là có lẽ?" Mẹ tôi liền giải thích. Còn tôi thì làm ra vẻ không để tâm đến câu mẹ nói, cứ tự đánh bóng bàn lên tường, khiến mẹ rất bực dọc. Thế nhưng tôi phải công nhận rằng mẹ rất thông minh, công nhận mẹ là người phụ nữ xinh đẹp nhất trên trần gian. Lúc đó mẹ đang tự may chiếc váy hoa trắng nền xanh.
Năm 20 tuổi, đôi chân tôi bị tàn phế. Ngoài việc vẽ trứng màu cho mọi người, tôi định bụng mình nên làm thêm việc khác nữa, sau mấy lần suy nghĩ, cuối cùng tôi quyết định tập sáng tác văn họcLuận Văn - Đề Án - Tiểu Luận Văn Học. Lúc đó mẹ tôi đã không con trẻ trung nữa, vì lo lắng cho đôi chân tàn tật của tôi, mái tóc mẹ đã bắt đầu điểm sương. Bệnh viện đã xác định rõ ràng, hiện nay bệnh tình của tôi là không có cách nào chữa khỏi được. Thế nhưng mẹ vẫn cứ dốc hết tâm tư vào việc chữa bệnh cho tôi, mẹ đi khắp nơi tìm kiếm bác sĩ, tìm kiếm các phương thuốc, tốn rất nhiều tiền của. Mẹ thường cứ tìm ở đâu ra loại thuốc quái lạ, rồi buộc tôi uống, hoặc là rửa, đắp, hun và cứu cho tôi. Tôi nói: "Thôi đừng tốn thời gian nữa mẹ, không có tác dụng gì đâu." Trong lòng tôi chỉ một mực muốn viết tiểu thuyết, ý định này hình như có thể cứu được một người tàn tật như tôi thoát khỏi cảnh khốn quẫn. "Cứ thử một lần nữa xem sao, không thử thì làm sao mà biết có tác dụng hay không?" Mẹ nói, và lần nào mẹ cũng nuôi hy vọng một cách thiết tha. Thế nhưng đối với đôi chân của tôi mà nói, hy vọng bao nhiêu thì đều thất vọng bấy nhiêu. Đến lần cuối cùng, tôi bị ngải cứu hun đến bỏng cả phần háng












Trích Dẫn