VngFhk
27-05-2011, 11:30
Đời sống xã hội càng văn minh bao nhiêu, nỗi bất an của cuộc mưu sinh nặng nhọc ngày càng tăng, đời sống tâm hồn càng công thức, xơ cứng bao nhiêu, thì một trong những khao khát thẳm sâu của con người là tìm tới một nơi chốn trở về, mong tìm đến sự cân bằng, bình an, như một sự giải thoát trong tâm hồn. Vì vậy, trở về với cái tự nhiên của con người, và thể hiện những khát vọng ấy qua một điểm nhìn đặc biệt: cái nhìn đồng thoại về thế giới, là một trong những nội dung của thơ ca hiện nay.
Cái nhìn đồng thoại là cách nhìn thế giới bằng con mắt trẻ thơ để trình bày một quan niệm độc đáo về thế giới và con người với một tấm lòng thành thực nhất. Có thể coi đây như là một kiểu tư duy thơ hiện đại: dùng cái khởi nguyên để làm thước đo vạn vật.
Đó là cái nhìn thế giới một cách tự nhiên, tươi tắn, ngỡ ngàng, nồng nhiệt như cái nhìn trẻ thơ với thiên hướng tìm về một thiên đường đã mất nhưng vẫn sống mãi trong tiềm thức tuổi thơ, một tuổi thơ của tất cả mọi người. Người ta vẫn nói: Thi ca là giấc mơ về tuổi thơ của nhân loại, có lẽ một phần vì lí do đó.
Hiện tượng này không hiếm trong nghệ thuật thế giới: tranh của M. Chagall, tranh H. Rousseau, thơ Êxênhin, thơ Cố Thành, văn xuôi của J. R. Jimenez. Người ta nhận xét về tranh của M. Chagall (họa sĩ Nga): “Nhờ cái nhìn đặc biệt về cuộc sống, tình cảm chân thành sâu sắc, với những cảm xúc tinh khiết và huyền ảo mang đầy phong vị cổ tích, nghệ thuật của Chagall mãi mãi thuộc về nhân loại” (1). Picasso cũng nói về Chagall: “Hẳn là có những thiên thần trong đầu họa sĩ Chagall” (2). Đó là những bức tranh vẽ ông già đang khăn gói đi trên nền trời, đôi vợ chồng hạnh phúc bay lơ lửng giữa không trung, những bông hoa trong vườn to tướng và đỏ rực Bên cạnh đó là tranh của H. Rousseau (họa sĩ Pháp), người đã tạo nên trường phái hội họa Ngây thơ (Naif) ở Pháp. Trong tranh của H. Rousseau, toàn bộ thế giới không được vẽ theo nguyên tắc tả thực mà theo nguyên tắc ngây thơ hóa. Tranh vẽ thành phố thì “con tàu như gấp bằng giấy, những ngôi nhà mái đỏ nhấp nhô, mùa thu vàng đẹp đến nao lòng” (3). Vẽ rừng thì “cảnh tượng huyền bí mênh mông, một chất thơ bí ẩn, cái đẹp hoang sơ mộng mị” (4). Đặc biệt, trong tranh của cả Sagall và Rousseau, những ước mơ bình dị của con người hiện lên vừa trần tục vừa thuần khiết như trong cõi thần tiên, truyện cổ tích vậy.
Cái nhìn đồng thoại là cách nhìn thế giới bằng con mắt trẻ thơ để trình bày một quan niệm độc đáo về thế giới và con người với một tấm lòng thành thực nhất. Có thể coi đây như là một kiểu tư duy thơ hiện đại: dùng cái khởi nguyên để làm thước đo vạn vật.
Đó là cái nhìn thế giới một cách tự nhiên, tươi tắn, ngỡ ngàng, nồng nhiệt như cái nhìn trẻ thơ với thiên hướng tìm về một thiên đường đã mất nhưng vẫn sống mãi trong tiềm thức tuổi thơ, một tuổi thơ của tất cả mọi người. Người ta vẫn nói: Thi ca là giấc mơ về tuổi thơ của nhân loại, có lẽ một phần vì lí do đó.
Hiện tượng này không hiếm trong nghệ thuật thế giới: tranh của M. Chagall, tranh H. Rousseau, thơ Êxênhin, thơ Cố Thành, văn xuôi của J. R. Jimenez. Người ta nhận xét về tranh của M. Chagall (họa sĩ Nga): “Nhờ cái nhìn đặc biệt về cuộc sống, tình cảm chân thành sâu sắc, với những cảm xúc tinh khiết và huyền ảo mang đầy phong vị cổ tích, nghệ thuật của Chagall mãi mãi thuộc về nhân loại” (1). Picasso cũng nói về Chagall: “Hẳn là có những thiên thần trong đầu họa sĩ Chagall” (2). Đó là những bức tranh vẽ ông già đang khăn gói đi trên nền trời, đôi vợ chồng hạnh phúc bay lơ lửng giữa không trung, những bông hoa trong vườn to tướng và đỏ rực Bên cạnh đó là tranh của H. Rousseau (họa sĩ Pháp), người đã tạo nên trường phái hội họa Ngây thơ (Naif) ở Pháp. Trong tranh của H. Rousseau, toàn bộ thế giới không được vẽ theo nguyên tắc tả thực mà theo nguyên tắc ngây thơ hóa. Tranh vẽ thành phố thì “con tàu như gấp bằng giấy, những ngôi nhà mái đỏ nhấp nhô, mùa thu vàng đẹp đến nao lòng” (3). Vẽ rừng thì “cảnh tượng huyền bí mênh mông, một chất thơ bí ẩn, cái đẹp hoang sơ mộng mị” (4). Đặc biệt, trong tranh của cả Sagall và Rousseau, những ước mơ bình dị của con người hiện lên vừa trần tục vừa thuần khiết như trong cõi thần tiên, truyện cổ tích vậy.