PDA

Xem tài liệu đầy đủ : Cô gái đến từ hôm qua



Mr BA
15-09-2009, 22:45
CHƯƠNG 1
Hồi nhỏ tôi khác xa bây giờ.
Nói một cách khác, hồi nhỏ tôi ngon lành hơn bây giờ nhiều.
Hồi đó, muốn chơi với đứa con gái nào, tôi làm quen một cái
"rụp", gọn ơ. Chỉ có sau này, khi lớn lên, tôi mới mắc cái tật lóng
nga lóng ngóng trước phụ nữ.
Chính vì vậy mà thỉnh thoảng tôi thường ngồi mơ màng hồi
tưởng lại cái thời huy hoàng xa xửa xa xưa với nỗi thèm muốn và
ganh tị không giấu giếm.
Bây giờ tôi còn nhớ rõ mồn một cái cái ngày tôi cùng gia đình
dọn đến chỗ ở mới. Lúc đó tôi còn bé tẹo, khoảng bảy, tám tuổi gì
đó. Căn nhà mới nhiều phòng và xinh xắn hơn căn nhà cũ nhiều.
Ngày mới dọn đến, tôi khoái chí chạy nhong nhong khắp chỗ. Lúc
này mẹ tôi chưa sinh nhỏ Phương, em kế tôi, nên căn nhà trông
thật rộng rãi và vắng vẻ.
Chơi một mình cũng chán, lát sau tôi chạy ra trước hiên
đứng ngắm xe cộ qua lại.
Chợt tôi nhìn thấy trên đống cát trước sân nhà bên cạnh có
một con nhỏ đang chơi trò xây nhà. Con nhỏ trạc tuổi tôi, tóc thắt
hai cái bím lúc la lúc lắc.
Khi tôi lò dò lại gần đứng coi, nó vẫn không hay biết, cứ lui
cui đào đào đắp đắp.
Đứng một hồi, tôi hắng giọng:
- Ê!
Con nhỏ giật mình quay lại. Nó nhìn tôi bằng cặp mắt thao
láo.
- Nhà mày ở đây hả? - Tôi chỉ tay vào căn nhà có đống cát.
Nó gật đầu, mắt vẫn nhìn tôi dò xét.
Mới gặp nó lần đầu tiên, không có chuyện gì để nói, tôi ậm à
ậm ừ một hồi rồi hỏi:
- Mày tên gì vậy?
Nó đáp lí nhí:
- Tiểu Li.
Tôi cười hì hì:
- Tiểu Li là đi tiểu vô trong ly hả?
Tiểu Li nhăn mặt:
- Anh nói bậy!
Nói xong, nó giận dỗi quay lại chơi tiếp trò xây nhà.
Tiểu Li làm tôi hơi quê quê.
Tôi đi vòng tới trước mặt nó và ngồi thụp xuống đống cát,
nói:
- Mày cho tao chơi chung với nghen?
Tiểu Li không thèm trả lời. Nó cứ cắm cúi bươi cát.
Thấy vậy, tôi tức mình nhào vô chơi đại, không thèm năn nỉ.
Tôi hì hà hì hục đào một đường hầm dài thật dài, xuyên qua đống
cát. Đào một lát, bàn tay tôi chạm phải tay Tiểu Li. Tôi liền mắm
lấy mấy ngón tay nó.
Tiểu Li cười khúc khích:
- Anh làm em sợ hết hồn! Thả tay em ra đi!
Tôi vẫn nắm chặt tay nó:
- Mày nói mày hết giận tao, tao mới thả!
- Em hết giận rồi!
Tôi cười hì hì và buông tay nó ra.
Thế là tôi đã làm quen với Tiểu Li. Dễ ợt, các bạn thấy chưa!
Tới phiên Tiểu Li lân la hỏi chuyện tôi:
- Anh tên gì vậy?
- Tao tên Thư.
- Anh mới dọn đến hả?
- Ừ. Tao mới đến đây ngày hôm nay.
Tiểu Li cười:
- Em hỏi chơi vậy thôi chứ hồi sáng gia đình anh dọn đến em
có nhìn thấy.
.