Admin
29-08-2009, 16:19
ĐỐI MẶT VỚI CÁC CUỘC KHỦNG HOẢNG THU CHI
NGÂN SÁCH TẠI CHÍNH QUYỀN TIỂU BANG: VẤN ĐỀ
QUỐC GIA; CÁC TRÁCH NHIỆM QUỐC GIA
Robert D. Behn và Elisabeth K. Keating
Trung tâm Taubman về Chính quyền Tiểu bang và Địa phương
Trường Quản trị John F. Kennedy, Đại học Harvard
Tháng Sáu năm 2004 (Bản chỉnh sửa tháng Chín năm 2004)
Hai năm rưỡi sau cuộc suy thoái 2001 kết thúc, các tiểu bang - cả nói riêng lẫn
nhìn chung - phải đối mặt với thời kỳ khó khăn về ngân sách. Hội nghị Quốc gia của các
nhà Lập pháp Tiểu bang gần đây báo cáo, “Mặc dù nền kinh tế đang được cải thiện thì các
tiểu bang vẫn phải thu hẹp một khoản thâm hụt [ngân sách tính chung] lên tới 36 tỷ đôla
Mỹ trong năm tài khóa 2005”1. Thật vậy, các tiểu bang phải tiếp tục đối phó với sự chênh
lệch khổng lồ giữa các khoản chi tiêu cần thiết để cung cấp các dịch vụ khác nhau đáp
ứng nhu cầu của các công dân khác nhau và các khoản thu mà cơ cấu thuế hiện hành của
các tiểu bang này có thể mang lại.
Tuy nhiên, vấn đề của các tiểu bang không đơn thuần chỉ là do họ bị tác động rất
mạnh từ cuộc suy thoái năm 2001 hay do họ đang hồi phục quá chậm chạp từ cuộc suy
thoái này. Vấn đề thật ra là còn sâu sắc hơn. Khi nền kinh tế quốc dân tiếp tục tăng
trưởng, các tiểu bang tiếp tục đối mặt với một sự không tương thích nghiêm trọng về tài
chính giữa các khoản thu và các khoản chi.
Quả vậy, với thực tế của chế độ liên bang Hoa Kỳ, các nhà hoạch định chính sách
tiểu bang nên tự chuẩn bị để đối phó với các thời điểm ngân sách vô cùng khó khăn trong
phần còn lại của thập niên này và (tùy thuộc vào hành động mà chính phủ thực hiện) có
thể kéo dài lâu hơn. Các xu thế tài chính là rất rõ ràng. Nhu cầu tài chính hiện tại và gắn
liền với các khoản phải trả hiện hành của các tiểu bang đang tăng nhanh hơn là các
khoản thu. Vì vậy, cho đến khi chúng ta là những công dân thực hiện một sự thay đổi
mang tính nền tảng trong suy nghĩ chính trị của mình - hoặc tăng thuế tiểu bang mà chúng
ta sẵn sàng trả, hoặc điều chỉnh lại các kỳ vọng của chúng ta về các dịch vụ mà chúng ta
muốn chính quyền tiểu bang (và địa phương) cung cấp, hay thực hiện một số thay đổi nền
tảng trong các khoản phải trả liên chính quyền - các nhà hoạch định chính sách tiểu bang
nên kỳ vọng rằng thời kỳ ngân sách cực kỳ khó khăn này sẽ còn tiếp diễn trong nhiều
năm nữa.
NGÂN SÁCH TẠI CHÍNH QUYỀN TIỂU BANG: VẤN ĐỀ
QUỐC GIA; CÁC TRÁCH NHIỆM QUỐC GIA
Robert D. Behn và Elisabeth K. Keating
Trung tâm Taubman về Chính quyền Tiểu bang và Địa phương
Trường Quản trị John F. Kennedy, Đại học Harvard
Tháng Sáu năm 2004 (Bản chỉnh sửa tháng Chín năm 2004)
Hai năm rưỡi sau cuộc suy thoái 2001 kết thúc, các tiểu bang - cả nói riêng lẫn
nhìn chung - phải đối mặt với thời kỳ khó khăn về ngân sách. Hội nghị Quốc gia của các
nhà Lập pháp Tiểu bang gần đây báo cáo, “Mặc dù nền kinh tế đang được cải thiện thì các
tiểu bang vẫn phải thu hẹp một khoản thâm hụt [ngân sách tính chung] lên tới 36 tỷ đôla
Mỹ trong năm tài khóa 2005”1. Thật vậy, các tiểu bang phải tiếp tục đối phó với sự chênh
lệch khổng lồ giữa các khoản chi tiêu cần thiết để cung cấp các dịch vụ khác nhau đáp
ứng nhu cầu của các công dân khác nhau và các khoản thu mà cơ cấu thuế hiện hành của
các tiểu bang này có thể mang lại.
Tuy nhiên, vấn đề của các tiểu bang không đơn thuần chỉ là do họ bị tác động rất
mạnh từ cuộc suy thoái năm 2001 hay do họ đang hồi phục quá chậm chạp từ cuộc suy
thoái này. Vấn đề thật ra là còn sâu sắc hơn. Khi nền kinh tế quốc dân tiếp tục tăng
trưởng, các tiểu bang tiếp tục đối mặt với một sự không tương thích nghiêm trọng về tài
chính giữa các khoản thu và các khoản chi.
Quả vậy, với thực tế của chế độ liên bang Hoa Kỳ, các nhà hoạch định chính sách
tiểu bang nên tự chuẩn bị để đối phó với các thời điểm ngân sách vô cùng khó khăn trong
phần còn lại của thập niên này và (tùy thuộc vào hành động mà chính phủ thực hiện) có
thể kéo dài lâu hơn. Các xu thế tài chính là rất rõ ràng. Nhu cầu tài chính hiện tại và gắn
liền với các khoản phải trả hiện hành của các tiểu bang đang tăng nhanh hơn là các
khoản thu. Vì vậy, cho đến khi chúng ta là những công dân thực hiện một sự thay đổi
mang tính nền tảng trong suy nghĩ chính trị của mình - hoặc tăng thuế tiểu bang mà chúng
ta sẵn sàng trả, hoặc điều chỉnh lại các kỳ vọng của chúng ta về các dịch vụ mà chúng ta
muốn chính quyền tiểu bang (và địa phương) cung cấp, hay thực hiện một số thay đổi nền
tảng trong các khoản phải trả liên chính quyền - các nhà hoạch định chính sách tiểu bang
nên kỳ vọng rằng thời kỳ ngân sách cực kỳ khó khăn này sẽ còn tiếp diễn trong nhiều
năm nữa.