phuocduy86
11-03-2011, 18:01
Ngôn ngữ các loài hoa đã có tự ngàn xưa, từ khi trái tim con người biết rung những nhịp đập tình yêu đầu tiên. Nó hiện diện trong tất cả các nền văn hóa khác nhau. Người Hy Lạp được xem là những nhà chơi hoa sớm nhất. Những người hát rong, những nhà thơ, các chiến binh . tất cả được khen thưởng bằng những vòng hoa phù hợp. Người La Mã đã đặt ra lễ hội để tôn vinh các loài hoa hàng năm, từ hơn 600 năm trước Công nguyên.
Ngôn ngữ của loài hoa đã sớm được nhiều nước châu Âu hiểu rõ và ứng dụng tài tình. Ý nghĩa các loài hoa rất được xem trọng. Trong suốt thời Trung Cổ, người hiệp sĩ có thể biểu lộ tình cảm của mình bằng cách đeo phù hiệu (bằng những bông hoa) của người tình trên chiếc mũ sắt. Và chính người phụ nữ đó cũng bày tỏ tình cảm của mình với anh ta qua các đóa hoa cài trên người.
Người ta nói rằng, chính bà Mary Wortley Montagu, vợ của Đại sứ Anh tại Constantinople, đã đưa khái niệm ngôn ngữ các loài hoa của phương Đông vào Anh năm 1717 . Kèm với bức thư của mình, bà gởi một nụ Đinh hương, một cành Trường Thọ, một quả Lê, một bông Hồng, một cọng rơm, một cọng rơm, một miếng quế và một ít hột tiêu. Những bông hoa, trái cây và gia vị này là những biểu tượng khá bí ẩn, đã được hiểu như sau :
Nụ đinh hương : "Em mảnh mai như nụ đinh hương này. Em là một đóa hồng còn nằm trong nụ. Tôi đã yêu từ lâu và em không hay."
Cành trường thọ : "Đáng thương cho sự say mê của tôi !"
Quả lê : "Hãy cho tôi một ít hy vọng ! "
Hoa hồng : "Em có thể hài lòng, và nỗi buồn của em là của tôi ! "
Một cọng rơm : "Tôi là nô lệ của em."
Một miếng quế : "Số phận của tôi thuộc về em."
Hạt tiêu : "Hãy gửi cho tôi một câu trả lời"
Ngôn ngữ của loài hoa đã sớm được nhiều nước châu Âu hiểu rõ và ứng dụng tài tình. Ý nghĩa các loài hoa rất được xem trọng. Trong suốt thời Trung Cổ, người hiệp sĩ có thể biểu lộ tình cảm của mình bằng cách đeo phù hiệu (bằng những bông hoa) của người tình trên chiếc mũ sắt. Và chính người phụ nữ đó cũng bày tỏ tình cảm của mình với anh ta qua các đóa hoa cài trên người.
Người ta nói rằng, chính bà Mary Wortley Montagu, vợ của Đại sứ Anh tại Constantinople, đã đưa khái niệm ngôn ngữ các loài hoa của phương Đông vào Anh năm 1717 . Kèm với bức thư của mình, bà gởi một nụ Đinh hương, một cành Trường Thọ, một quả Lê, một bông Hồng, một cọng rơm, một cọng rơm, một miếng quế và một ít hột tiêu. Những bông hoa, trái cây và gia vị này là những biểu tượng khá bí ẩn, đã được hiểu như sau :
Nụ đinh hương : "Em mảnh mai như nụ đinh hương này. Em là một đóa hồng còn nằm trong nụ. Tôi đã yêu từ lâu và em không hay."
Cành trường thọ : "Đáng thương cho sự say mê của tôi !"
Quả lê : "Hãy cho tôi một ít hy vọng ! "
Hoa hồng : "Em có thể hài lòng, và nỗi buồn của em là của tôi ! "
Một cọng rơm : "Tôi là nô lệ của em."
Một miếng quế : "Số phận của tôi thuộc về em."
Hạt tiêu : "Hãy gửi cho tôi một câu trả lời"