PDA

Xem tài liệu đầy đủ : Tài Liệu Phân tích mối liên hệ giữa các phương pháp trong quản lý. Liên hệ vận dụng phương pháp kinh tế tại địa phương và đơn vị công tác ?



VngFhk
06-03-2011, 17:45
Trong hoạt động của một cá nhân hay một tập thể phải hướng đến một mục tiêu đã được đề ra và để điều hành hệ thống đạt được mục tiêu đó, chủ thể quản lý phải tác động vào đối tượng quản lý bằng những phương pháp quản lý để cho bộ máy dưới sự quản lý của mình đạt được kết quả tốt nhất.
Như vậy phương pháp quản lý là cách thức mà chủ thể quản lý tác động vào đốii tượng quản lý nhằm đạt mục tiêu nhất định. So với nguyên tắc, phương pháp quản lý là yếu tố linh hoạt, thường được thay đổi theo đối tượng và tình huống quản lý. Các nhà quản lý chỉ thực hiện tốt chức năng của mình khi nhận thức đúng và sử dụng tốt các phương pháp quản lý. Tuy nhiên, việc nhận thức và sử dụng các phương pháp quản lý hiệu quả hay không còn phụ thuộc và trình độ và năng lực cụ thể của người quản lý, thể hiện tài năng của người quản lý.
Mỗi phương pháp quản lý đặc trưng cho mỗi thủ pháp tạo động cơ và động lực thúc đẩy đối tượng quản lý.
Đối tượng tác động của phương pháp quản lý là những con người, là một thực thể có cá tính, thói quen, tình cảm, nhân cách gắn với các hoàn cảnh lịch sử cụ thể. Con người không chỉ đóng góp vào thành quả chung của tập thể, đồng thời cũng mong muốn nhận lại từ thành quả chung đó là những lợi ích vật chất và tinh thần thoả đáng. Con người không chỉ chấp hành mệnh lệnh của người quản lý mà còn chù thể sáng tạo trong công việc, có tinh thần độc lập tự chủ. Đối tượng tác động của các phương pháp quản lý là những con người xã hội. Trong mỗi tố chức, người lao động không làm việc theo cá nhân mà làm việc hợp tác, phối hợp công việc với nhau. Thành quả lao động không chỉ là cá nhân mà còn là của tập thể.
Chủ thể quản lý phải biết lôi cuốn, thuc đẩy mọi người trong việc tổ chức tham gia công việc chung, đem hết sức lực, tài năng làm việc cho tổ chức. Có như vậy mới làm cho tổ chức thêm vững mạnh. Tuy vậy, mỗi con người chịu sự tác động trở lại của tổ chức. Một tổ chức vững mạnh sẽ tạo được nhiều thuận lợi cho con người làm việc hơn một tổ chức yếu kém.
Con người ai cũng có ưu điểm và nhược điểm nhất định. Người quản lý phải thấy rõ cả ưu điểm và nhược điểm của họ. Có biện pháp thích, hợp phát huy ưu điểm, hạn chế nhược điểm để họ làm việc có chất lượng và hiệu quả.
Con người trong một tổ chức, khi thực hiện công việc thường đem theo thói quen và truyền thống vào công việc. Thói quen và truyền thống của mỗi người có thể tiến bộ hoặc lạc hậu, có thể thúc đẩy hoặc cản trở công việc. Người quản lý cũng phải thấy rõ và có biện pháp tác động phù hợp để mọi người pháp huy thói quen và truyền thống tốt đẹp của mình vào công việc. Sự tác động đến con người có ý nghĩa là một thực thể đa dạng luôn biến đổi, là đặc trưng căn bản nhất của các phương pháp quản lý .
Trong cơ chế quản lý, phương pháp quản lý là nội dung cơ bản, là yếu tố động nhất. Vì vậy nó có khả năng điều chỉnh kịp thời đối với sự biến đổi của đối tượng và tình huống quản lý, nhưng vẫn giữ được định hướng và mục tiêu quản lý. Thực tế cho thấy, phần lớn kết quả của một quà trình quản lý lại tuỳ thuộc vào sự lựa chọn và sử dụng cá phương pháp quản lý. Lựa chọn và sử dụng các phương pháp quủan lí giúp chủ thể quản lý có thể tạo động cơ, động lực thúc đẩy người lao động hoàn thành tốt các nhiệm vụ.
Phương pháp quản lý làm cho các hoạt động quản lý tuân thủ đúng các quy luật, nguyên tắc quản lý, đồng thời sát hợp với điều kiện của đối tượng quản lý.
Phương pháp quản lý là cơ sở nâng cao chất lượng và hiệu quả thực hiện các chức năng quản lý. Phương pháp quản lý làm cho các hoạt động quản lý không chỉ là những tác động mang tác nghiệp đơn thuần mà còn mang tính xã hội sâu sắc.

Để tác động đến yếu tố con người trong lao động, người ta phải dùng nhiều phương pháp tác động khác nhau. Nếu căn cứ vào nội dung tác động, sẽ có các phương pháp quản lý cơ bản sau:

- Phương pháp tổ chức hành chính: là phương pháp dựa vào quyền uy tổ chức của người quản lý để bắt buộc người dưới quyền phải chấp hành mệnh lệnh quản lý.
+ Cơ sở tác động: là quyền lực của chủ thể quản lý ở trong hệ thống quản lý. Quyền lực này được xác lập theo luật, quy chế, cơ chế . Hiệu lực, hiệu quả quản lý phụ thuộc nhiều vào việc thực hiện đúng hay không đúng quyền lực của mình.
+ Công cụ tác động: 03 nhóm công cụ sau:
. Hệ thống luật, các chính sách quản lý, những cơ chế, quy chế, quy định trong quản lý (bắt buộc mọi đối tượng quản lý phải tuân theo).
. Hệ thống chiến lược, kế hoạch, chương trình, dự án (là công cụ định hướng toàn bộ hoạt động của hệ thống).
. Hệ thống tổ chức và những quy chế về hoạt động của hệ thống.
+ Điều kiện thực hiện phương pháp tổ chức- hành chính: các quyết định hành chính phải bảo đảm đúng thẩm quyền, bảo đảm tính khoa học, bảo đảm tính khả thi, bảo đảm sự liên tục về mặt thời gian (nhất quán) đồng thời phải bảo đảm sự thống nhất về không gian.
+ Ưu thế của phương pháp này so với các phương pháp khác là: thực hiện công việc chung của tổ chức được nhanh chóng, thống nhất, triệt để, vì vậy phương pháp này thường phù hợp với các tình huống quản lý cấp bách, khẩn trương. Nhưng nó cũng dễ dẫn đến tình trạng quan liêu, độc đoán . Do đó khi xác lập cơ cấu tổ chức và cơ chế quản lý phải tuân thủ nguyên tắc tập trung dân chủ, có quan tâm đến điều kiện cụ thể của các thành viên trong tổ chức
- Phương pháp tâm lý - giáo dục: là sự tác động tới đối tượng quản lý thông qua các quan hệ tâm lý, tư tưởng, tình cảm.
+ Cơ sở tác động: dựa vào uy tín của người quản lý để lôi cuốn mọi người trong tổ chức hăng hái, tích cực tham gia công việc.
+ Công cụ tác động: vận dụng các quy luật, nguyên tắc tâm lý và giáo dục, nhờ đó người quản lý nắm được tâm tư, nguyện vọng, nhu cầu, mong muốn, tình cảm, đạo đức, lý tưởng của mỗi người và có biện pháp tạo lập trong mỗi người niềm say mê, phấn khởi, ý thức trách nhiệm, tinh thần sang tạo đối với công việc.
Phương pháp tâm lý- giáo dục không thể thiếu trong mọi tổ chức, nhất là các tổ chức xã hội. để khắc phục mặt hạn chế của phương pháp này người quản lý phải biết kết hợp với các phương pháp tổ chức- hành chính và phương pháp kinh tế.