Mr BA
20-08-2009, 17:50
Thật tình tôi không hiểu rằng đời mình sẽ ra sao, nếu như
cách đây mười năm, khi tôi năm tuổi, tôi không có bà nội tôi.
Bà nội tôi, năm ấy đã ngoại sáu mươi, tóc đã bạc quá nửa,
gầy gùa như thân hình tượng La Hán chùa Tây Phương, nhưng
gân cốt dẻo dai, tinh anh, nhanh nhẹn. Cả thân hình và cốt cách
bà được đúc nên từ cuộc đời lam lũ cực nhọc nhưng tràn đầy hào
hứng của bà. Tôi còn nhớ như in gương mặt, vóc hình bà tôi lúc đó.
Mặt bà tròn trịa, mảnh dẻ như phiến lá sen. Tóc bà cuộn trong
một mảnh khăn nhung thành một vành khăn nhỏ, đặt nghiêng
nghiêng trên mái đầu năng chải hiện ra một đường ngôi thẳng tắp
chia đều mái tóc sang hai bên. Mặc dù chân tay bà bé nhỏ, gần
như chỉ là một làn da bánh mật bọc các lóng xương, bà vẫn thoăn
thoắt trong các công việc và dáng đi đứng vẫn rất hoạt bát, tự
nhiên, mạnh mẽ. Bà đi đi lại lại nhanh nhẹn, hai ống quần có lúc
bên thấp bên cao chạm nhau loạt xoạt, nói lên thói quen tất tả,
muốn dứt dóng chóng vánh mọi việc của bà. Trên gương mặt mảnh
mai của bà, hàm răng nhuộm đen đều tăm tắp luôn luôn sáng lên
một ánh cười ấm áp, hóm hỉnh, tỏa ra một niềm tin đến độ thấy
nét cười ấy tôi lại trở lại tin cậy, dẫu đang nao núng trong mung
lung .
cách đây mười năm, khi tôi năm tuổi, tôi không có bà nội tôi.
Bà nội tôi, năm ấy đã ngoại sáu mươi, tóc đã bạc quá nửa,
gầy gùa như thân hình tượng La Hán chùa Tây Phương, nhưng
gân cốt dẻo dai, tinh anh, nhanh nhẹn. Cả thân hình và cốt cách
bà được đúc nên từ cuộc đời lam lũ cực nhọc nhưng tràn đầy hào
hứng của bà. Tôi còn nhớ như in gương mặt, vóc hình bà tôi lúc đó.
Mặt bà tròn trịa, mảnh dẻ như phiến lá sen. Tóc bà cuộn trong
một mảnh khăn nhung thành một vành khăn nhỏ, đặt nghiêng
nghiêng trên mái đầu năng chải hiện ra một đường ngôi thẳng tắp
chia đều mái tóc sang hai bên. Mặc dù chân tay bà bé nhỏ, gần
như chỉ là một làn da bánh mật bọc các lóng xương, bà vẫn thoăn
thoắt trong các công việc và dáng đi đứng vẫn rất hoạt bát, tự
nhiên, mạnh mẽ. Bà đi đi lại lại nhanh nhẹn, hai ống quần có lúc
bên thấp bên cao chạm nhau loạt xoạt, nói lên thói quen tất tả,
muốn dứt dóng chóng vánh mọi việc của bà. Trên gương mặt mảnh
mai của bà, hàm răng nhuộm đen đều tăm tắp luôn luôn sáng lên
một ánh cười ấm áp, hóm hỉnh, tỏa ra một niềm tin đến độ thấy
nét cười ấy tôi lại trở lại tin cậy, dẫu đang nao núng trong mung
lung .