thanhan_BHD
17-11-2011, 19:22
Một ngày, tôichợt nhận thấy cuộc sống thật là buồn chán và tẻ nhạt.
Năm đó tôi támtuổi.
Sau này, tôicũng nhiều lần thấy cuộc sống đáng chán khi thi trượt ở tuổi mười lăm, thấttình ở tuổi hăm bốn, thất nghiệp ở tuổi ba mươi ba và gặt hái mọi thành công ởtuổi bốn mươi.
Nhưng tám tuổicó cái buồn chán của tuổi lên tám.
Đó là cái ngàykhông hiểu sao tôi lại có ý nghĩ rằng cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa.
Rất nhiều năm vềsau, tôi được biết các triết gia và các nhà thần học vẫn đang loay hoay đi tìmý nghĩa của cuộc sống và tới Tết Ma Rốc họ cũng chưa chắc đã tìm ra.
Nhưng năm tôitám tuổi, tôi đã thấy cuộc sống chả có gì mới mẻ để khám phá.
Vẫn ánh mặt trờiđó chiếu rọi mỗi ngày. Vẫn bức màn đen đó buông xuống mỗi đêm. Trên mái nhà vàtrên các cành lá sau vườn, gió vẫn than thở giọng của gió. Chim vẫn hót giọngcủa chim. Dế ri ri giọng dế, gà quang quác giọng gà. Nói tóm lại, cuộc sốngthật là cũ kỹ.
Năm đó tôi támtuổi.
Sau này, tôicũng nhiều lần thấy cuộc sống đáng chán khi thi trượt ở tuổi mười lăm, thấttình ở tuổi hăm bốn, thất nghiệp ở tuổi ba mươi ba và gặt hái mọi thành công ởtuổi bốn mươi.
Nhưng tám tuổicó cái buồn chán của tuổi lên tám.
Đó là cái ngàykhông hiểu sao tôi lại có ý nghĩ rằng cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa.
Rất nhiều năm vềsau, tôi được biết các triết gia và các nhà thần học vẫn đang loay hoay đi tìmý nghĩa của cuộc sống và tới Tết Ma Rốc họ cũng chưa chắc đã tìm ra.
Nhưng năm tôitám tuổi, tôi đã thấy cuộc sống chả có gì mới mẻ để khám phá.
Vẫn ánh mặt trờiđó chiếu rọi mỗi ngày. Vẫn bức màn đen đó buông xuống mỗi đêm. Trên mái nhà vàtrên các cành lá sau vườn, gió vẫn than thở giọng của gió. Chim vẫn hót giọngcủa chim. Dế ri ri giọng dế, gà quang quác giọng gà. Nói tóm lại, cuộc sốngthật là cũ kỹ.