alone_blue_star
31-10-2011, 17:48
Bao giờ thì những thị trường mới nổi không còn “đang nổi” nữa?
Hiện nay, dù nhiều thị trường mới nổi đều cho thấy các tín hiệu về một tầng
lớp dân cư trung lưu mạnh mẽ và đang phát triển nhưng các quốc gia bên ngoài
vẫn tự hỏi liệu cụm từ này có đánh mất chút nào ý nghĩa của nó hay không. Bởi
ban đầu, cụm từ này được dùng để nói tới những nền kinh tế đang phát triển nhanh
ở Châu Á cũng như được sử dụng ở Đông Âu sau sự kiện bức tường Berlin sụp đổ.
Và ngay khi lợi ích toàn cầu trong những nền kinh tế định hướng thị trường phát
triển thì các nhà đầu tư cũng bắt đầu hướng vào các nước Mỹ La-tinh như những
thị trường mới nổi và cuối cùng là những quốc gia khác như Inđônêxia, Thái Lan,
Trung Quốc, Ấn Độ và Nga.
Và theo Mauro Guillen, giáo sư quản lý trường Wharton thì: “Một khi bạn
bắt đầu xếp quá nhiều quốc gia vào cùng một thứ hạng thì thứ hạng đó sẽ mất đi ý
nghĩa. Trong khi Hàn Quốc, Singapore và Đài Loan đều cùng có những nét đặc
trưng như nhau mà bạn lại xếp các quốc gia đó vào cùng một chỗ với Ấn Độ,
Mêhicô, Áchentina, Inđônêxia và Ba Lan thì nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thế nên
cụm từ ‘những thị trường mới nổi’ đã trở thành nạn nhân của chính sự thành công
của nó.”
Còn với giáo sư quản lý trường Wharton, Gerald McDermott, thì ông cũng
đồng ý rằng định nghĩa đó hoàn toàn mập mờ, nhưng ý nghĩa ẩn sau cụm từ đó thì
vẫn đúng như vậy. Ông nói: “Mọi người bắt đầu sử dụng nó ngày một lỏng lẻo
hơn, và ngày càng nhiều quốc gia được khoanh đỏ lại, nhưng như thế là đánh mất
một chút so với ý nghĩa ban đầu của nó. Tôi nghĩ nó nên tiếp tục truyền tải một sự
thật rằng chúng ta không định nói về một thế giới đang phát triển theo cách này
hoặc một thế giới đã phát triển theo cách khác. Mà ở đây, chúng ta dùng nó để nói
về những quốc gia với triển vọng rất lớn cũng như tiềm năng hết sức lớn. Những
quốc gia đó đang trưởng thành chứ không phải những quốc gia đó đang đứng lại.”
Hiện nay, dù nhiều thị trường mới nổi đều cho thấy các tín hiệu về một tầng
lớp dân cư trung lưu mạnh mẽ và đang phát triển nhưng các quốc gia bên ngoài
vẫn tự hỏi liệu cụm từ này có đánh mất chút nào ý nghĩa của nó hay không. Bởi
ban đầu, cụm từ này được dùng để nói tới những nền kinh tế đang phát triển nhanh
ở Châu Á cũng như được sử dụng ở Đông Âu sau sự kiện bức tường Berlin sụp đổ.
Và ngay khi lợi ích toàn cầu trong những nền kinh tế định hướng thị trường phát
triển thì các nhà đầu tư cũng bắt đầu hướng vào các nước Mỹ La-tinh như những
thị trường mới nổi và cuối cùng là những quốc gia khác như Inđônêxia, Thái Lan,
Trung Quốc, Ấn Độ và Nga.
Và theo Mauro Guillen, giáo sư quản lý trường Wharton thì: “Một khi bạn
bắt đầu xếp quá nhiều quốc gia vào cùng một thứ hạng thì thứ hạng đó sẽ mất đi ý
nghĩa. Trong khi Hàn Quốc, Singapore và Đài Loan đều cùng có những nét đặc
trưng như nhau mà bạn lại xếp các quốc gia đó vào cùng một chỗ với Ấn Độ,
Mêhicô, Áchentina, Inđônêxia và Ba Lan thì nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Thế nên
cụm từ ‘những thị trường mới nổi’ đã trở thành nạn nhân của chính sự thành công
của nó.”
Còn với giáo sư quản lý trường Wharton, Gerald McDermott, thì ông cũng
đồng ý rằng định nghĩa đó hoàn toàn mập mờ, nhưng ý nghĩa ẩn sau cụm từ đó thì
vẫn đúng như vậy. Ông nói: “Mọi người bắt đầu sử dụng nó ngày một lỏng lẻo
hơn, và ngày càng nhiều quốc gia được khoanh đỏ lại, nhưng như thế là đánh mất
một chút so với ý nghĩa ban đầu của nó. Tôi nghĩ nó nên tiếp tục truyền tải một sự
thật rằng chúng ta không định nói về một thế giới đang phát triển theo cách này
hoặc một thế giới đã phát triển theo cách khác. Mà ở đây, chúng ta dùng nó để nói
về những quốc gia với triển vọng rất lớn cũng như tiềm năng hết sức lớn. Những
quốc gia đó đang trưởng thành chứ không phải những quốc gia đó đang đứng lại.”